CHVH - CÔ GIÁO BẢN

Tôi là cô giáo vùng cao
Năm năm bám bản với bao nhọc nhằn
Đường mòn quyện lấy bước chân
Đồng hồ gà gáy tiếng gần tiếng xa
 
Bao năm đằng đẵng xa nhà
Măng rừng chấm muối gọi là rau xanh
Đèo cao dốc núi lượn quanh
Đèn dầu thay điện đã thành thân quen
 
Nhớ ngày tôi đến đầu tiên
Học trò ngơ ngác, lạ quen ngại ngùng
Chân trần, em bé trên lưng
Áo quần lem luốc nhựa rừng kết hoa
 
Thời gian thấm thoát đi qua
Bao mùa mưa nắng đi qua bao mùa
Đêm đêm thấp thoáng sao thưa
Thấu da, se thịt, ngày mưa, đông về
 
Học trò trong nỗi tái tê
Ngày đông cũng chỉ áo hè che thân
Vùng cao năm tháng vũ vần
Những trang giáo án nắng xuân tươi hồng
 
Thời gian ngày tháng chất chồng
Tôi - cô giáo bản ấm nồng yêu thương
Đã quen dốc núi con đường
Quen rồi lớp học mái trường vùng cao.
 

Tác giả bài viết: Bùi Quang Huy - Trường CĐSP

Nguồn tin: Chi hội văn học ngành Giáo dục và Đào tạo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Liên kết web

 

 

 

 

Quảng cáo
Quản trị thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập76
  • Máy chủ tìm kiếm29
  • Khách viếng thăm47
  • Hôm nay8,463
  • Tháng hiện tại412,514
  • Tổng lượt truy cập22,252,854
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây