CON CHỮ VÙNG CAO

Tôi cô gái nơi miền xuôi quê lúa
Mang con chữ về với bản vùng cao
Tây Bắc cứ đi xa lắc chốn nào
Kỷ niệm đầu tiên nao lòng, bỡ ngỡ
 
Những con đèo quanh co màu nắng đổ
Những vạt đồi rực rỡ sắc hoa ban
Rừng nối rừng mây nối núi bạt ngàn
Trên lưng đồi ngôi trường bao gian khó
 
Những bước chân, con đường mòn bé nhỏ
Thương quá mùa về hạt lúa, nương ngô
Miếng cơm tháng ngày khốn khó đẩy xô
Cái đói, cái nghèo mỏi mòn con chữ
 
Đã bao mùa đi qua đầy thác lũ
Túi bóng làm đò em hối hả sang sông
Đã bao mùa cô quạnh giữa trời đông
Học trò thân thương, ngôi trường nhỏ bé
 
Đã mấy năm con chưa về thăm mẹ
Đồng lương còm đâu nuôi đủ tàu xe
Gửi thư về mẹ ơi con vẫn khỏe
Tết con sẽ về mẹ nhé đừng mong
 
Thư người yêu cứ vơi bớt thắm nồng
Lời hẹn ước lại thêm mùa mắc cỡ
Mối tình đầu thôi xin đành bỏ lỡ
Mái trường lưng đèo tôi thắp sáng ban mai.

                                                 (Bùi Quang Huy- GV trường CĐSP Điện Biên)

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Liên kết web

 

 

 

 

Quảng cáo
Tin từ báo giáo dục
Quản trị thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập83
  • Máy chủ tìm kiếm16
  • Khách viếng thăm67
  • Hôm nay15,527
  • Tháng hiện tại157,101
  • Tổng lượt truy cập19,128,245
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây