GDMN - Trải lòng của cô giáo mầm non cắm bản

Dienbien.edu.vn - Tâm tư của cô giáo mầm non cắm bản nơi vùng cao biên giới có chút băn khoăn, trăn trở, nhưng trước hết vẫn là niềm tự hào về nghề, về tình cô trò “tự thân nó đã tốt đẹp và mãi là như thế”.

“Ơi cô giáo của bản mèo
Từ miền xuôi cô lên đây dạy chữ
Và niềm vui dạt dào bên vách núi
Tiếng học bài ríu rít tiếng chim ca”

u1Giờ ăn tại trưa tại điểm bản Pá Kha trường mầm non Nà Bủng

Theo chân đoàn công tác, chúng tôi đến thăm trường mầm non Nà Bủng trong những ngày cuối tháng 5. Thời điểm này cũng là thời điểm bận nhất trong năm vì đây là tháng cuối cùng của năm học. Các trường học đang chuẩn bị công tác kết thúc năm học. Tôi được phân công đến điểm bản Pá Kha cách điểm trường chính khoảng 12km đường rừng. Trên con đường nhỏ, quanh co mà chúng tôi thường gọi theo từ địa phương là đường “sống trâu”, trời lất phất mưa, đường trơn trượt phải đi bộ khoảng 30 phút tôi mới đến điểm bản.

Được biết trường mầm non Nà Bủng là một trong những trường khó khăn của huyện Nậm Pồ. Trường có 27 lớp học với 699 trẻ; có 27 phòng học trong đó kiên cố: 8 phòng; ba cứng: 19 phòng; toàn trường có 27 giáo viên. Riêng điểm bản Pá Kha có 4 lớp học với 116 trẻ. Các lớp chủ yếu là lớp ghép 3 độ tuổi, giáo viên một cô đứng một lớp vì thiếu giáo viên. Có lên thăm chúng tôi mới thấy được sự vất vả của những giáo viên cắm bản: thiếu nước sinh hoạt, không có điện lưới quốc gia, các nhu yếu phẩm phục vụ sinh hoạt phải mang lên từ đầu tuần, ngoài lớp học thì chỉ nhìn thấy núi trùng núi, mây trùng mây.

u2

Giờ hoạt động học tại điểm bản Pa Kha trường MN Nà Bủng
 

Cô giáo Lò Thị Tuyết chủ nhiệm lớp ghép tại bản Pá Kha chia sẻ: “Sáng nào chúng em cũng dậy từ rất sớm để đi gọi và đón học sinh đến lớp, rồi mới thực hiện công việc chăm sóc và dạy học. Đến 10h chúng em dồn lớp lại để một cô đi nấu ăn và tổ chức cho các cháu ăn trưa. Sau đó các cô ngủ trưa cùng với trẻ tại lớp. Các cháu học ghép từ các độ tuổi khác nhau lên rất khó khăn trong mọi việc rèn nền nếp cho trẻ... Bản Pá Kha 100% dân tộc HMông, một số cha mẹ trẻ còn phó mặc con cái mình cho giáo viên”.

u3

Giờ nghỉ trưa của cô và trẻ điểm trường Pá Kha trường MN Nà Bủng

Trao đổi về đời tư của các cô giáo, tôi được hiểu thêm các cô giáo có tuổi đời còn rất trẻ, người nhiều tuổi nhất mới có 25 tuổi, có cô giáo còn chưa lập gia đình, tất cả đều ở lại điểm bản quấn quýt với bọn trẻ … Thế đấy,  vì công việc các em đã xa quê hương lên đây nhận công tác và gắn bó với mảnh đất Nà Bủng biên giới xa xôi này. Trao đổi với các cô giáo tôi có hỏi: Những ngày đầu lên nhận công tác em thấy như thế nào? Em có ý định chuyển vùng về với bố mẹ và người thân không? Thế các em đã lập gia đình chưa? … Rất nhiều câu hỏi nặng lòng của tôi và đã được các em vừa kể vừa rơm rớm nước mắt. Cô giáo Lường Thị Phương chia sẻ “Những ngày đầu lên công tác em đã khóc rất nhiều phần vì nhớ nhà, phần là vì cuộc sống nơi vùng cao thiếu thốn đủ đường, áp lực với công việc. Có lúc em cũng muốn bỏ về với gia đình nhưng rồi những giây phút rối lòng lại bẫng quên đi khi ở bên bọn trẻ. Còn chuyện chồng con em cũng chưa nghĩ đến…..Ở đây chúng em luôn được các chị trong ban giám hiệu, đồng nghiệp động viên, giúp đỡ, em đã quen dần với cuộc sống nơi này và đặc biệt là yêu lũ trẻ con vùng cao nơi đây, các con chính là nguồn năng lượng cho em vượt qua mọi khó khăn”.

Không chỉ có những cô giáo ở điểm bản Pá Kha của trường mầm non Nà Bủng, tôi còn được biết rất nhiều trường cũng có nhiều giáo viên cắm ở những điểm bản xa như điểm Sìn Thàng trường mầm non Chà Tở, điểm trường Huổi Noỏng trường mầm non Nậm Khăn, điểm bản Huổi Quang trường mầm non Pa Tần… Các cô vẫn đang ngày đêm gắn bó với bản làng, hết lòng với lũ trẻ vùng cao tại các điểm bản heo hút.  Trên con đường gieo cái chữ của các thầy cô giáo trên mảnh đất Nậm Pồ này, tôi vẫn muốn nói rằng giáo viên mầm non là một nghề thật đặc biệt, đặc biệt ở chỗ không chỉ “dạy” mà còn phải “dỗ”, không chỉ “giáo dục” mà còn “chăm sóc”. Khó khăn chồng chất khó khăn vậy mà các cô vẫn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.

 u4

 Được biết, những năm học trước các cô giáo cắm bản nơi đây đều đạt danh hiệu Lao động tiên tiến và trong đó có cô giáo Lò Thị Tuyết còn được nhận giấy khen của UBND huyện Nậm Pồ khen tặng. Giá trị của phần thưởng tuy không lớn nhưng là động lực khích lệ, động viên tinh thần thi đua cho các cô giáo cắm bản vùng đặc biệt khó khăn.

Ra về trong nắng chiều đã tắt, tôi thoảng nghe đâu đây những câu hát thân thương:

Mơ từng ngày nào, em bên mái trường Mầm non
Bên bao thương yêu sớm chiều từng con gọi mẹ
Sao mà yêu thế bao nhiêu ánh mắt xoe tròn
Vì yêu các con em là cô giáo Mầm non. 

Tin tưởng rằng những lời chia sẻ mộc mạc này sẽ nhận được nhiều sự quan tâm, chia sẻ của xã hội để có nhiều cái nhìn mới, đa chiều về một nghề vất vả mà vinh quang, đó là nghề giáo viên mầm non./.

Tác giả bài viết: Thương Hoàng - Phòng giáo dục và đào tạo huyện Nậm Pồ

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Liên kết web

 

 

 

 

Quảng cáo
Quản trị thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập48
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm46
  • Hôm nay10,562
  • Tháng hiện tại201,270
  • Tổng lượt truy cập21,413,893
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây